Mưa. Ùa về ban công gác trọ. Mọi thứ trở nên ẩm ướt và mờ ảo. Gã ngồi ôm cây guitar gỗ, nhấp ngụm cà phê nguội lạnh, cà phê ngon một cách đáng ngạc nhiên, rồi đưa mắt nhìn bâng quơ ô cửa kính…
Gã thấy một cô gái.
Cô gái đứng trong mưa ướt như một con chim non nghịch nước. Cô đứng trên ban công nhà đối diện, tay vịn lan can và mỉm cười với gã. Có lẽ!
Và rồi ngay sau đó cô gái biến mất. Như là một trò lừa dối của mắt.
Điều đó khó mà đúng được.






