Những sắc màu của gió


Mưa. Ùa về ban công gác trọ. Mọi thứ trở nên ẩm ướt và mờ ảo. Gã ngồi ôm cây guitar gỗ, nhấp ngụm cà phê nguội lạnh, cà phê ngon một cách đáng ngạc nhiên, rồi đưa mắt nhìn bâng quơ ô cửa kính…
Gã thấy một cô gái.
Cô gái đứng trong mưa ướt như một con chim non nghịch nước. Cô đứng trên ban công nhà đối diện, tay vịn lan can và mỉm cười với gã. Có lẽ!
Và rồi ngay sau đó cô gái biến mất. Như là một trò lừa dối của mắt.
Điều đó khó mà đúng được.

Tháng ba cho anh và em…


...

                                   Sẽ chẳng còn lại gì cho nhau
                                   Ngoài những giấc mơ đã cũ
                                   Nắng tháng ba ngả màu trên những ô gạch nhỏ
                                   Bước chân em khẽ đánh thức ngọn gió ngủ vùi
                                   Trên mái lá xanh um

                                                       Sẽ chẳng còn những buổi chiều cùng khum tay hét vang
                                                       Trước dòng sông, bờ cỏ xanh và chiếc ghế dài màu nâu hạt dẻ
                                                       Đẹp mênh mang như cảnh lãng mạn của những người trẻ
                                                       Chỉ thiếu tiếng cười trong vắt của em
                                                       Nên thành bộ-phim-không-lời


-- A&B -- Hãy hiểu phụ nữ nhiều hơn !



A
Vợ: “Anh ơi, lấy cho em cốc nước với!”
Chồng: “Oẳn tù tì, ai thua người đó đi lấy.”
Vợ:”Thôi, để em tự đi lấy.”

B
Hai người cùng ngồi xem phim “Hàn Xẻng”. Vợ đứng dậy. Chồng liền hỏi: “Đi đâu thế em?”
Vợ: “Em đi lấy nước.”
Chồng: “Cứ ngồi đó xem đi, anh đi lấy cho.”


Bạn có nến không...

Có một cô gái trẻ chuyển nhà mới, cô phát hiện hàng xóm nhà mình là một phụ nữ nghèo goá chồng, sống với hai đứa con nhỏ.
Một ngày nọ, khu phố bị mất điện đột ngột. Cô gái trẻ phải dùng nến để thắp sáng. Một lát sau, có tiếng gõ cửa. Hoá ra là đứa bé con nhà hàng xóm. Nó hồi hộp hỏi: "Cô ơi cô, nhà cô có nến không ạ?"
Cô gái trẻ nghĩ: " Nhà nó nghèo đến mức nến cũng không có mà dùng ư? Cho nhà nó một lần, lần sau lại sang xin nữa cho mà xem!" Thế là cô gái xẵng giọng: "Không có!"
Đúng lúc cô định đóng cửa lại, đứa trẻ nhà hàng xóm nghèo mỉm cười nói: "Cháu biết ngay là nhà cô không có mà!" Nói xong, nó chìa ra hai cây nến: "Mẹ cháu với cháu sợ cô chỉ sống có một mình, không có nến nên bảo cháu mang nến sang cho cô dùng tạm."


Ngón út bàn tay trái

1. Những cú điện thoại buổi tối gợi cảm giác bất an. Mặc dù là thằng con trai chuyên Hóa, thế nhưng những hồi chuông vang lên trong đêm vẫn khiến tôi lo âu khó hiểu.
Cách đây hai tháng, cũng vào một buổi tối tôi ở nhà một mình như thường lệ. Bố tôi công tác xa. Mẹ thường rời nhà đột ngột cho những ca xét nghiệm ở phòng điều tra hình sự. Bỗng nhiên mưa đá. Các nhà trong phố vội vã kéo sầm cửa sắt. Bọn trẻ con chạy cuống cuồng trên vỉa hè. Cho đến khi tiếng mưa đá lạnh ngắt rào rạo trên mặt đất và mái nhà trở nên quen tai, đột nhiên tiếng chuông điện thoại. Tôi tạm ngưng lại giữa các phương trình hóa hữu cơ, bước đến góc nhà nhấc ống nghe.


Đừng hành động khi đang tức giận...

Một hôm, một vị samurai đến thu nợ của người đánh cá. Người đánh cá nói: “Tôi xin lỗi, nhưng năm vừa qua thật tệ, tôi không có đồng nào để trả ngài.” Vị samurai nổi nóng, rút kiếm ra định giết người đánh cá ngay lập tức. Rất nhanh trí, người đánh cá nói: “Tôi cũng đã học võ và sư phụ tôi khuyên không nên đánh nhau khi đang tức giận.”
Vị samurai nhìn người đánh cá một lúc, sau đó từ từ hạ kiếm xuống. “Sư phụ của ngươi rất khôn ngoan. Sư phụ của ta cũng dạy như vậy. Đôi khi ta không kiểm soát được nỗi giận dữ của mình. Ta sẽ cho ngươi thêm một năm để trả nợ và lúc đo chỉ thiếu một xu thôi chắc chắn ta sẽ giết ngươi.”


Lần vuốt ve thứ 100

Có một chàng trai và một cô gái, họ yêu nhau hết sức thắm thiết. Có một ngày, cô phải chuyển nhà tới một thành phố rất xa, anh vô cùng đau lòng, nhưng không dám giữ cô lại. Thành phố kia có cha mẹ của cô, họ có cuộc sống rất đầy đủ, còn anh thì cái gì cũng không có. Cho nên anh không dám giữ cô, vì anh sợ cô sẽ khổ. Anh cuối cùng chỉ im lặng.
Còn cô thì cứ đợi anh mở miệng giữ mình lại, cô đợi và đợi, đợi cho đến lúc lên máy bay, anh cũng không hề nói.
Trước lúc lên máy bay, cô đưa cho anh một con lợn bông nhỏ, cô nói “Nhớ em, thì hãy xoa đầu nó một lần”. Sau đó cô bước lên máy bay mà không hề quay đầu lại.